CHUYỆN MA NGÔI NHÀ GỖ TRONG SƯƠNG

 Chương 01 – Ngôi nhà gỗ trong sương

Sương mù buổi chiều rơi xuống dày đặc, phủ kín con đường đất nhỏ dẫn vào bản xa. Tiếng chó sủa vọng ra từ xa rồi tắt lịm như bị nuốt chửng trong khoảng không.

Khải – một phượt thủ trẻ – dừng xe, tháo mũ bảo hiểm. Anh đưa mắt nhìn ngôi nhà gỗ nằm chênh vênh trên sườn núi, mái ngói cũ rêu phong, cửa sổ khép hờ như con mắt tối đen. Người bản địa mà anh gặp ở chợ phiên đều lắc đầu, xua tay khi nghe nhắc đến căn nhà này.

“Dòng họ ấy… không còn là người từ lâu rồi.” – cụ bà bán măng rừng đã khẽ thì thầm, mắt cụ vội đảo quanh như sợ có ai nghe thấy.

Khải bật cười, cho rằng đó chỉ là chuyện hù dọa du khách. Anh muốn tìm chút cảm giác mạnh, chút khác lạ để ghi lại trên kênh du lịch của mình. Một đêm trong căn nhà bị bỏ hoang kia, chắc sẽ thành câu chuyện hấp dẫn.

Gió từ thung lũng thổi lên mang theo hơi lạnh buốt. Tiếng gió luồn qua rừng lau lách thành những âm thanh rờn rợn, như tiếng rên dài vô hình. Bước chân Khải lún trong lớp lá mục, càng đến gần căn nhà, tim anh càng đập nhanh.



Cửa gỗ ọp ẹp khẽ kêu cót két khi anh đẩy vào. Một mùi ngai ngái xộc lên, lẫn giữa mùi gỗ mục và mùi gì đó tanh tanh… khó tả. Ánh sáng cuối ngày rọi qua khe cửa, làm nổi bật những vết xước dài trên tường, như dấu vết của móng vuốt.

Khải dựng ba lô xuống, bật đèn pin soi quanh. Trong căn phòng trống trải chỉ còn vài tấm ván xếp chồng, một cái bàn gỗ nứt nẻ, và góc tường loang lổ vệt đen thẫm. Anh lia đèn pin, bất chợt rùng mình: vệt đen ấy không giống mốc ẩm, mà loang loáng như… máu đã khô.

Một tiếng cạch vang lên từ phía gác gỗ trên đầu. Khải ngẩng lên. Bóng tối dày đặc nuốt chửng mọi thứ, chỉ còn lại ánh đèn pin run run trong tay anh.

Và rồi, trong khoảnh khắc tưởng như tĩnh lặng ấy, từ phía trên gác vang xuống một hơi thở khẽ khàng. Chậm rãi. Dài. Lạnh lẽo.

Khải chợt nhớ lời cụ bà:
“Người thì đã chết… nhưng cái dòng máu kia… vẫn còn đó.”


 

Chương 02 – Hơi thở trong bóng tối

Khải đứng chết lặng, mắt dán chặt vào bóng đen trên gác gỗ. Hơi thở kia không to, nhưng rõ ràng, như thể có ai đó đang cố ý cho anh biết rằng mình không hề đơn độc.

Anh cầm đèn pin, hít sâu lấy dũng khí rồi chiếu thẳng lên gác. Ánh sáng vàng vọt quét qua những thanh gỗ cũ kỹ, bụi bay lơ lửng, nhưng tuyệt nhiên không thấy ai. Chỉ có một cánh cửa nhỏ, nửa khép nửa mở, hé ra khoảng tối đặc quánh.

Khải tự trấn an:
— Có lẽ chuột, hay mèo hoang thôi…

Tiếng tim anh đập mạnh, vang vọng trong lồng ngực. Anh đặt ba lô xuống, rút máy quay ra. Ánh đèn hắt sáng, màn hình rung nhẹ theo từng bước chân. Anh thì thầm vào ống kính:
— Đây là bên trong căn nhà gỗ mà dân bản bảo bị ma ám. Có lẽ chỉ là lời đồn thôi…

Một cơn gió lạnh bất ngờ luồn vào qua khe cửa. Ngọn lửa nhỏ của cây nến anh mới thắp run rẩy rồi tắt phụt. Cả căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh đèn pin yếu ớt.

Bất chợt, từ phía sau lưng vang lên tiếng két… két… như móng tay cào vào gỗ. Khải xoay phắt lại, lia đèn. Không có gì cả. Chỉ là vách gỗ nứt nẻ, trống rỗng.

Anh nuốt khan. Quyết định leo lên gác để kiểm tra. Mỗi bước chân đặt lên thang gỗ đều phát ra tiếng rên rỉ, như kêu ca vì sức nặng. Không khí càng lên cao càng lạnh buốt, nặng nề đến mức Khải cảm thấy khó thở.

Trên gác chỉ có một cái hòm gỗ cũ kỹ, phủ bụi dày. Nắp hòm khắc những hoa văn lạ, giống như chữ cổ, xoắn tròn như mắt rắn. Hơi thở kia… hình như phát ra từ chính trong chiếc hòm đó.

Khải đưa tay run rẩy chạm vào nắp hòm. Lạnh băng, ẩm ướt, như đặt tay lên tảng băng giữa mùa đông.

Ngay lúc ấy, một giọt nước… không, một giọt chất lỏng sánh đỏ nhỏ xuống tay anh. Khải giật mình, ngẩng lên.

Từ trần gác, một vệt đỏ tươi đang từ từ loang xuống. Máu.

Và trong khoảng tối trước mặt, đôi mắt đỏ rực mở ra…


Chương 03 – Đôi mắt trong đêm

Khải đứng chết lặng. Đèn pin trong tay run lên, ánh sáng rung bần bật quét qua căn gác nhỏ. Đôi mắt đỏ rực kia chỉ lóe lên trong tích tắc, rồi biến mất, để lại bóng tối đặc quánh nuốt chửng.

Anh lùi một bước, va phải cái hòm gỗ. Tiếng va chát chúa vang lên, bụi bay mù. Từ trong hòm thoát ra một làn hơi lạnh, ẩm, tanh nồng mùi sắt gỉ.

Khải bật máy quay, tiếng giọng anh khàn đi vì căng thẳng:
— Có… có cái gì ở đây… Tôi vừa thấy… mắt…

Tiếng cười khe khẽ bỗng vọng lại, mỏng manh như gió luồn qua kẽ lá, nhưng vang lên ngay trong tai anh. Âm thanh ấy không phải của người bình thường — vừa nam vừa nữ, vừa gần vừa xa.

Khải vội lia đèn pin khắp nơi. Vẫn chẳng thấy ai. Nhưng anh biết, có cái gì đó đang dõi theo mình, từ trong bóng tối.

Bỗng, tiếng tạch vang lên. Ngọn nến dưới tầng một, vốn đã tắt, bỗng dưng bùng cháy sáng trở lại. Lửa cháy ngược, đỏ rực, như thể máu đang sôi. Ánh sáng ấy hắt lên tường, in ra hình bóng méo mó, cao gầy, với đôi cánh dài rũ xuống.

Khải lạnh sống lưng. Anh chậm rãi lùi về phía cầu thang, nhưng bậc gỗ dưới chân lại kêu rắc một tiếng rồi sập xuống. Anh trượt ngã, rơi mạnh xuống sàn dưới. Máy quay văng ra, lăn lóc, màn hình nhấp nháy ánh sáng xanh yếu ớt.

Trong khoảnh khắc choáng váng ấy, Khải mở mắt, thấy máy quay đang quay về phía góc nhà. Trên màn hình, một hình bóng mờ nhạt hiện rõ — một người đàn bà tóc dài, gương mặt trắng nhợt, đôi môi đỏ sẫm, đang cúi xuống nhìn thẳng ống kính.

Nhưng khi anh quay đầu thật nhanh để nhìn trực tiếp… góc nhà chỉ trống rỗng.

Một tiếng thì thầm vang lên, sát ngay bên tai:
— Máu… của ngươi… thơm quá…


Chương 04 – Lời gọi từ huyết thống

Căn phòng gỗ chìm trong thứ yên lặng đáng sợ. Khải ngồi bật dậy, thở hổn hển, mồ hôi lạnh chảy ròng trên lưng. Máy quay vẫn chớp sáng, chiếu lên vách gỗ hình bóng người đàn bà vừa biến mất.

Anh run rẩy nhặt đèn pin, soi vào khắp ngóc ngách. Ánh sáng chạm vào những dấu vết kỳ lạ trên tường: những ký hiệu xoắn tròn, giống hoa văn trên nắp hòm. Anh chưa từng thấy trong bất kỳ tài liệu nào về dân tộc vùng cao. Kỳ lạ thay, chúng hơi rực lên dưới ánh đèn, như được viết bằng chất lỏng thấm sâu vào gỗ.

Khải lùi lại, nhưng bàn chân bất chợt giẫm phải một vật mềm. Anh giật mình nhìn xuống. Đó là một con chim rừng đã chết từ bao giờ, máu vẫn còn ướt, như vừa bị hút cạn trong tích tắc.

Từ gác trên, vang xuống tiếng bước chân chậm rãi. Cộp… cộp… Những nhịp nặng nề, nhưng không giống người. Âm thanh như kéo lê… như móng vuốt quệt vào sàn gỗ.

Khải nín thở, lia đèn pin lên.

Một bóng người xuất hiện nơi cầu thang: gầy gò, cao quá khổ, vai phủ tấm áo vải cũ sờn nát. Gương mặt chìm trong bóng tối, chỉ có đôi mắt đỏ rực sáng lên, soi thẳng vào anh.

Khải lắp bắp:
— Ai… ai ở đó?

Không có lời đáp. Chỉ có nụ cười nhạt nhoà lộ ra giữa bóng tối. Một nụ cười dài, để lộ hàng răng nhọn như dao.

Bất ngờ, bóng ấy thì thầm, giọng khàn đặc, pha lẫn tiếng vọng:
— Ngươi… mang dòng máu… của bọn ta.

Khải sững sờ. Anh toan chạy, nhưng chân bỗng cứng đờ, như bị ai trói chặt xuống đất. Máu trong người anh dường như đang nóng lên, tim đập loạn xạ. Trên vách gỗ, những ký hiệu đỏ bắt đầu rực sáng, tỏa ra thứ ánh sáng ma mị, như đang đáp lại hơi thở của kẻ kia.

Trong giây phút ấy, Khải chợt nhận ra: mình không chỉ là kẻ lạ mặt tình cờ ghé qua. Thứ gì đó trong ngôi nhà này… đang nhận ra anh.


Chương 05 – Máu gọi máu

Khải gồng mình, cố vùng vẫy thoát khỏi cảm giác tê liệt ở chân. Nhưng vô ích. Cả cơ thể anh nặng như đá, chỉ có đôi mắt còn chuyển động được, dõi theo cái bóng cao gầy đang tiến lại gần.

Mùi tanh ngọt thoang thoảng tràn ngập không khí. Bóng người dừng ngay trước mặt, đôi mắt đỏ rực soi thẳng vào đáy mắt Khải. Trong giây lát, anh cảm nhận rõ rệt một nhịp đập… không phải của tim mình, mà của kẻ kia, vang lên hòa lẫn với máu trong huyết quản.

“Ngươi… không biết sao?” — giọng nói ấy thì thầm, vang vọng như từ bên trong đầu anh. — “Dòng máu trong ngươi… chính là lời mời gọi.”

Khải run rẩy:
— Ông… ông nói gì? Tôi chỉ là… khách du lịch thôi…

Bóng đen cúi sát xuống. Gương mặt lộ ra trong ánh đèn pin lạc lõng trên sàn: gò má nhô cao, làn da nhợt nhạt đến trong suốt, từng mạch máu đen chạy ngoằn ngoèo dưới lớp da mỏng. Trên môi hắn, răng nanh dài và sắc như lưỡi dao lóe sáng.

Hắn cười khẽ, thì thầm ngay bên tai Khải:
— Máu của ngươi… có mùi quen thuộc lắm. Nó nhắc ta nhớ đến… kẻ phản bội đã từng bỏ trốn khỏi dòng họ này.

Câu nói ấy như một nhát dao lạnh buốt đâm thẳng vào trí óc Khải. Những mảnh ký ức mơ hồ bỗng ùa về: hình ảnh bà ngoại anh ngồi bên bếp lửa, kể những câu chuyện cổ quái về một người đàn ông trong dòng họ từng biệt tích ở vùng núi xa xăm… những lời dặn dò kỳ lạ “đừng bao giờ trở lại nơi khởi nguồn”…

Trái tim Khải đập thình thịch. Một cơn đau nhói bùng lên nơi ngực, lan ra khắp thân thể, như có dòng máu khác đang thức dậy trong anh. Anh thét lên, toàn thân co giật.

Ngọn nến trong phòng phụt sáng dữ dội. Trên vách gỗ, các ký hiệu đỏ rực như bùng cháy, ánh sáng hắt lên khiến căn nhà chao đảo.

Bóng đen cười khàn khàn:
— Đúng rồi… ngươi không thể chạy đâu. Máu gọi máu. Ngươi… chính là một phần của chúng ta.


Chương 06 – Vết nứt trong máu

Khải gục xuống nền gỗ, thở dốc, hai tay bấu chặt vào ngực. Ngọn lửa nến lập lòe, bóng tối trong căn nhà gỗ chập chờn như có hàng trăm cánh tay vặn vẹo đang quờ quạng quanh anh.

Trong tai anh vang lên tiếng rì rầm — không chỉ một, mà nhiều giọng nói hòa vào nhau: có tiếng nam, tiếng nữ, tiếng già nua lẫn tiếng trẻ thơ. Tất cả đồng thanh thì thầm:

— Trở về… Trở về với máu…

Khải ôm đầu, mắt mở to. Con ngươi anh trong khoảnh khắc loang ra một viền đỏ, rồi co giật lại thành hình dọc hẹp như mắt thú. Một cơn khát khô khốc dâng lên trong cổ họng — cơn khát không phải nước, mà là thứ gì khác… ngọt, tanh, nồng nàn.

Anh hoảng hốt lùi về phía góc nhà.
— Không… không phải tôi… Tôi là người bình thường!

Bóng cao gầy kia chậm rãi bước tới, đôi cánh xám xịt mở ra, quét một luồng gió lạnh làm tàn nến run rẩy. Gã cười, để lộ hàng răng nanh:
— Ngươi càng kháng cự… máu càng gào thét.

Khải bất giác liếc sang. Trên sàn, con chim rừng chết lúc nãy vẫn còn chưa khô máu. Một tia sáng đỏ trong mắt anh bùng lên. Bàn tay run rẩy vươn ra, tim anh gào thét phản đối, nhưng cơ thể lại thèm khát một cách điên cuồng.

Ngay khi ngón tay gần chạm vào xác chim, Khải cắn mạnh môi, máu rỉ ra. Vị máu chính mình chạm lưỡi khiến anh run rẩy toàn thân, vừa ghê tởm vừa… khoái lạc.

Bóng kia cúi sát, thì thầm như phán quyết:
— Dòng máu đã chọn ngươi. Sự thật này… ngươi không thể chối bỏ.

Căn nhà rùng chuyển. Những hoa văn đỏ trên vách phát sáng mạnh, tạo thành vòng tròn bao quanh Khải. Anh gào lên, trong mắt loé tia đỏ rực, giữa cổ họng bật ra một tiếng rít lạ lùng — nửa tiếng thét, nửa tiếng gầm.

Đêm Tây Bắc ngoài kia vẫn mịt mù sương, nhưng trong căn nhà gỗ, một con người đang bắt đầu rạn vỡ…


Chương 07 – Lời nguyền thức tỉnh

Khải quỳ gục giữa vòng tròn hoa văn đỏ rực, hơi thở đứt quãng, toàn thân run lên vì đau đớn. Mạch máu trên cổ, trên tay nổi gồ, xanh thẫm như sắp vỡ tung. Trong miệng anh, răng nanh bắt đầu nhú dài ra, cạ vào môi bật máu.

Bóng cao gầy kia đứng bất động, đôi mắt rực sáng, như đang thưởng thức khoảnh khắc một mầm giống mới sắp ra đời.
— Đúng rồi… để máu dẫn lối…

Cơn khát trong Khải bùng lên dữ dội. Mắt anh dại đi, ánh nhìn vô thức dán chặt vào vệt máu khô trên sàn. Mỗi nhịp tim đập, cổ họng anh như cháy bỏng, từng dây thần kinh gào thét đòi được uống.

Anh lao tới. Đầu gục xuống xác con chim rừng, mùi tanh nồng bốc lên. Đôi môi run rẩy sượt qua vết thương ươn ướt…

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, một âm thanh vang vọng trong đầu Khải — giọng bà ngoại năm xưa, khe khẽ nhưng rõ ràng:
“Máu ấy sẽ nuốt chửng con. Nếu một ngày con nghe thấy tiếng gọi, hãy nhớ: vẫn có cách quay về…”

Khải rùng mình, bàn tay run run kéo đầu mình ra khỏi xác chim. Anh gào lên, ôm chặt lấy cổ, như muốn bóp nghẹt cơn khát bên trong.

Bóng ma cà rồng gầm lên, đôi cánh mở rộng, gió lạnh quét tung bụi mù:
— Ngươi không thể khước từ! Dòng họ đã chờ hàng thập kỷ… giờ ngươi lại muốn phản bội sao?!

Sàn gỗ nứt toác, từ dưới đất trào lên những bàn tay xám ngoét, khô cứng, cố nắm lấy chân Khải. Anh vùng vẫy, mồ hôi và máu hòa lẫn, tim như sắp nổ tung.

Trong giây phút ngạt thở ấy, từ xa vọng lại một âm thanh khác — tiếng khèn môi dìu dặt, não nề, vang lên từ bản dưới chân núi. Tiếng khèn kéo dài, xua tan một phần bóng tối trong căn nhà.

Đôi mắt Khải chớp loé. Lý trí như vừa có điểm bấu víu. Anh nghiến răng, hét lên một tiếng, dồn chút sức cuối cùng giãy khỏi vòng tay chết chóc kia.

Căn nhà rung chuyển. Ánh lửa đỏ trên vách vụt tắt, chỉ còn lại tiếng thở dồn dập và sương mù lạnh lẽo vây quanh.


Chương 08 – Tiếng khèn trong sương

Tiếng khèn từ xa vọng lại, réo rắt, như dòng suối len qua đá núi. Âm thanh ấy càng lúc càng rõ, quấn lấy những hoa văn đỏ trên tường, khiến chúng mờ nhạt dần rồi lụi tắt. Những bàn tay xám ngoét thò lên từ dưới sàn rít lên khàn đặc, rồi rút xuống, tan biến trong tiếng nứt gãy rền rĩ.

Khải gục xuống nền, thở dốc. Cơ thể anh vẫn run bần bật, răng nanh chưa chịu lùi hẳn, con ngươi vẫn loang màu đỏ. Cơn khát máu chưa biến mất, chỉ như bị đè nén tạm thời.

Cánh cửa căn nhà gỗ bật mở rầm một tiếng. Sương mù ùa vào cùng bóng một người đàn ông khoác áo chàm, tay cầm cây khèn bạc chạm trổ. Đôi mắt ông sâu hoắm, sáng lên thứ ánh sáng lạ lùng.

— Ngươi còn chưa mất hết — người đàn ông cất giọng trầm, vừa như nói với Khải, vừa như niệm chú. — Dòng máu ấy vẫn có thể bị phong ấn, nếu ngươi còn muốn làm người.

Khải nhìn ông, hơi thở đứt quãng:
— Ông… là ai?

Người đàn ông không trả lời ngay, chỉ thổi thêm một đoạn khèn ngắn. Tiếng khèn dội vào không gian, làm bóng cao gầy kia gào thét giận dữ, rồi lùi lại, đôi cánh co quắp như bị lửa bén.

Ông khẽ gật đầu:
— Ta là người cuối cùng trong bản giữ bí mật về dòng họ ấy. Đáng lẽ ngươi không nên tới đây. Nhưng… máu đã chọn, ngươi chẳng còn đường lùi.

Khải run rẩy chống tay ngồi dậy. Lời của ông lão như nhát dao khứa vào lòng. Những gì gã ma cà rồng kia nói… không phải chỉ là dọa nạt?

— Tôi… thật sự… là một phần của bọn chúng sao?

Người đàn ông nhìn thẳng vào mắt Khải, ánh nhìn vừa thương hại vừa lạnh lùng:
— Ngươi là kẻ nối dõi của kẻ đã từng phản bội, bỏ trốn khỏi ngôi nhà này nhiều năm trước. Máu ấy vẫn chảy trong ngươi. Và đêm nay… nó đã thức giấc.

Ngoài kia, tiếng gió hú dài. Ngôi nhà gỗ lại rung lên từng hồi, như con thú bị thương đang vùng vẫy. Trong bóng tối, đôi mắt đỏ rực lại chớp sáng…


Chương 09 – Ngã rẽ của máu

Khải ngồi bất động, hai bàn tay ôm chặt đầu, hơi thở gấp gáp. Cơn khát trong cổ họng vẫn âm ỉ, dồn ép như ngọn lửa thiêu đốt. Đôi mắt anh loang loáng, lúc đỏ rực, lúc trở lại đen bình thường, như hai linh hồn đang giằng xé trong cùng một thân thể.

Người đàn ông áo chàm chậm rãi tiến lại, tiếng khèn trên tay ông vẫn ngân một giai điệu lạ lùng, trầm uất và rắn rỏi. Mỗi nốt khèn vang lên, Khải cảm thấy cơn thèm khát dịu bớt, nhưng đồng thời một phần khác trong máu lại gào thét dữ dội hơn, muốn bẻ gãy giai điệu kia.

— Ngươi phải chọn, — ông nói, giọng nghiêm khắc. — Chống lại để giữ lấy nhân tính, hay buông xuôi để trở thành một phần của chúng.

Khải ngẩng lên, mồ hôi ròng ròng trên trán.
— Nếu… nếu tôi buông xuôi?

Bóng đỏ trong căn nhà bật cười khàn khàn. Gã cao gầy bước ra khỏi góc tối, đôi cánh xòe rộng, mắt sáng rực:
— Thì ngươi sẽ có sức mạnh vượt ngoài trí tưởng tượng. Không còn là con người nhỏ bé run rẩy… mà là kẻ đi săn, vĩnh viễn bất tử.

Người đàn ông áo chàm đưa mạnh cây khèn về phía gã, tiếng nhạc xoáy như mũi dao:
— Nhưng cũng đồng nghĩa… ngươi sẽ mãi mãi bị nguyền rủa. Không còn bình minh, không còn tự do. Chỉ có bóng tối và máu.

Khải khụy xuống, hai bàn tay siết chặt, móng tay cắm vào da thịt bật máu. Mùi máu của chính mình lan trong không khí, làm mắt anh lại đỏ rực, răng nanh nhú dài. Trong khoảnh khắc ấy, anh gần như muốn cúi xuống… nếm thử.

Nhưng rồi, tiếng khèn lại vang lên, dìu dặt hơn, như một bàn tay vô hình níu giữ. Ký ức về gương mặt bà ngoại mờ nhạt hiện lên trong đầu, cùng lời dặn: “Vẫn có cách quay về…”

Khải ngẩng lên, ánh mắt rực đỏ chập chờn, nhìn qua lại giữa hai thế lực: một bên là bóng cao gầy đang chìa tay mời gọi, một bên là người đàn ông áo chàm với tiếng khèn rền vang.

Máu trong anh gào thét, nhưng trái tim thì run rẩy. Và ở lằn ranh ấy, Khải biết: mình không thể thoát được nữa. Sự lựa chọn… đã đến.


Chương 10 – Lựa chọn trong sương

Căn nhà gỗ rung chuyển, những hoa văn đỏ trên vách cháy sáng dữ dội, sương mù ngoài kia ùa vào đặc quánh. Tiếng khèn ngân lên căng thẳng, gấp gáp như tiếng trống trận, còn bóng cao gầy thì gào rú, tiếng vang rền trong lồng ngực Khải.

Anh đứng giữa hai thế lực, cơ thể rách toạc vì giằng xé. Đôi mắt lúc đỏ rực, lúc đen sâu, như hai thế giới chồng chéo.

— Chọn đi! — giọng người đàn ông áo chàm vang vọng. — Một lần cho tất cả!

Bóng ma cà rồng cười khanh khách, chìa bàn tay dài ngoẵng về phía anh:
— Ngươi sinh ra vốn không thuộc về loài người. Đừng tự lừa dối nữa. Hãy để sức mạnh bùng nổ!

Khải lảo đảo. Máu từ những vết thương rỉ xuống, hòa vào nền gỗ loang lổ. Cơn khát lại bùng lên, nóng rát tận cuống họng. Anh bước một bước… rồi một bước nữa.

Trong ánh sáng nhập nhằng, tưởng như Khải sẽ ngả về phía bóng đỏ. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, tiếng khèn ngân một nốt dài, chói gắt, như xé toạc màn đêm.

Khải thét lên, dồn toàn bộ sức lực còn sót lại, xoay người đập mạnh bàn tay dính máu xuống vòng hoa văn đỏ. Ánh sáng bùng nổ, đỏ lẫn trắng, tràn khắp căn nhà.

Bóng cao gầy rú lên kinh hoàng, đôi cánh bốc cháy, thân thể vặn vẹo tan dần trong tiếng gió hú.

Khải ngã gục. Răng nanh co lại, mắt trở lại màu đen sâu thẳm, nhưng khuôn mặt hốc hác như đã già đi cả chục năm. Người đàn ông áo chàm bước đến, khẽ đặt tay lên vai anh.

— Ngươi đã chọn con đường khó nhất… giữ lại nhân tính. Nhưng dòng máu kia sẽ không biến mất. Nó ngủ yên, chờ ngày khác thức dậy.

Khải khẽ mỉm cười, mắt nhòe đi giữa làn sương dày. Tiếng gió núi hú dài, cuốn trôi hơi thở cuối cùng của đêm.

Bên ngoài, bản làng vẫn chìm trong sương mù, như thể chẳng có gì vừa xảy ra. Chỉ còn căn nhà gỗ trên sườn núi, im lặng, lặng lẽ ôm giữ một bí mật mới: máu đã bị phong ấn, nhưng lời nguyền vẫn chưa chấm dứt.

Ở đâu đó, giữa màn sương dày đặc, đôi mắt đỏ khác lại mở ra…

 TÁC GIẢ: ẾCH CON

Post a Comment

0 Comments