Chương 01 – Quỷ Ảnh Ma Điện
Tiếng
kẽo kẹt của cánh cửa đá vang vọng khắp hành lang dài hun hút. Đại điện Quỷ
Linh Môn tối đen như vực sâu địa ngục, ánh sáng duy nhất là từng ngọn đèn
hồn ma treo lơ lửng, lập lòe ánh lục quỷ dị, chiếu lên những bức tường khắc
đầy phù ấn tà thuật.
Hàn
Lập sải bước tiến vào, Thanh Ngân Song Kiếm rung nhẹ, phát ra tiếng ngân
lạnh lẽo. Áo xanh hắn phất nhẹ theo gió, từng bước đặt xuống nền đá lại vọng
lên tiếng vang khô khốc, phá tan sự tĩnh lặng chết chóc.
Trên
bậc thềm cao nhất, Vương Thiền – thiếu chủ Quỷ Linh Môn – ngồi vắt vẻo
trên chiếc ngai xương trắng, sau lưng là hàng ngàn bóng hồn ma đang bay
lượn, gào thét như những tiếng vọng từ địa ngục. Trường bào đen của hắn phấp
phới, từng đường chỉ đỏ như máu tỏa ra khí tức quỷ dị khiến nhiệt độ cả đại
điện tụt xuống lạnh buốt.
Vương
Thiền khẽ nhếch môi cười tà:
“Hàn
Lập… phàm nhân nhỏ bé mà dám xông vào Quỷ Linh Môn? Ngươi tưởng mình đủ sức cứu
người trong tay ta sao?”
Hàn
Lập ánh mắt lạnh băng, không đáp. Chỉ thấy hắn xoay cổ tay, song kiếm vẽ
ra một vòng kiếm quang xanh lam, linh áp sắc bén khiến đám hồn ma gần đó bị xé
nát thành từng mảnh sương xám.
Vương
Thiền híp mắt, tay kết một đạo ấn pháp. Ngay lập tức, Quỷ Hồn Địa Ngục
xuất hiện – một bóng quỷ đỏ máu cao mấy trượng, hàng ngàn cánh tay xương trắng
từ dưới đất vươn lên, bao phủ cả trần điện. Tiếng gào khóc, tiếng xiềng xích
kéo lê, hòa thành khúc nhạc địa ngục khiến hồn phách run rẩy.
Hàn
Lập cắn chặt răng, kiếm ý bùng nổ. Thanh Ngân Song Kiếm hóa thành hai
luồng kiếm khí lam bạc, hợp nhất thành Thiên Ngân Thần Quang, xé toạc
bóng tối, lao thẳng vào màn quỷ ảnh.
ẦM!!!
Một
vụ nổ linh lực khủng khiếp bùng lên. Kiếm quang và quỷ ảnh va chạm tạo thành
lốc xoáy đen đỏ xoắn ốc, từng cột đá đại điện vỡ nát, mái vòm rung chuyển dữ
dội, từng phiến xương trắng rơi lả tả như mưa máu.
Khí
tức quỷ linh dâng trào. Trong ánh sáng đỏ máu, Vương Thiền đứng dậy, mắt
đỏ rực, một luồng ma khí đen đặc phun trào như muốn nuốt chửng Hàn Lập…
Chương 02 – Ma Khí Địa Ngục, Song
Kiếm Phá Quỷ
Linh
lực giao tranh tạo thành sóng xung kích dữ dội, cuốn bay những tấm bia quỷ đạo
và tượng xương trắng trong đại điện. Ánh sáng xanh lam và đỏ máu quấn lấy nhau,
rạch từng vệt dài trên nền đá, khí tức âm trầm ép cả không gian đến nỗi hồn
phách người thường khó mà đứng vững.
Hàn Lập lùi nửa bước, song kiếm rung động không ngừng, nhưng ánh
mắt vẫn kiên định. Quỷ khí tràn ngập xung quanh hắn, từng sợi âm hồn muốn chui
vào cơ thể đoạt phách, nhưng linh lực kiếm ý tỏa ra như một vòng chắn khiến lũ
quỷ hồn chỉ dám gào thét chứ không thể tiến gần.
Trên
bậc cao, Vương Thiền cười khẩy, ngón tay biến đổi ấn quyết liên tục.
Đằng sau hắn, Quỷ Hồn Địa Ngục cao lớn bắt đầu động thân, bước một bước
đã làm mặt đất rung chuyển. Cặp mắt đỏ máu xoay tròn như hai đốm lửa địa ngục,
mở rộng miệng phun ra luồng sương đen đặc quánh, kèm theo tiếng la hét của hàng
trăm oan hồn.
“Hàn
Lập, ngươi không biết tự lượng sức mình. Chỉ cần bị Quỷ Hồn này bắt, hồn phách
ngươi sẽ bị luyện hóa, vĩnh viễn không thể luân hồi!” – Vương Thiền giọng vang
vọng lạnh lẽo.
Hàn
Lập không đáp, chỉ thấy tay hắn khẽ đảo, Thanh Ngân Song Kiếm bay lơ lửng, lưỡi
kiếm tỏa ra ánh lam rực rỡ, kết thành Song Kiếm Huyền Quang Trận. Kiếm
trận xoay tròn, từng sợi kiếm khí bắn ra như mưa sao, chém tan lớp sương đen
đặc quánh.
Quỷ
Hồn gầm lên giận dữ, vung cánh tay xương khổng lồ, đánh xuống như thiên thạch. ẦM!!!
Một tiếng nổ long trời, phần lớn đại điện sụp đổ, bụi đá bay mịt mù. Nhưng giữa
khói bụi, kiếm quang đột ngột bùng sáng, Hàn Lập xuất hiện phía sau cánh tay
Quỷ Hồn, song kiếm cắt chéo, kiếm ý nổ tung như hai tia sét lam bạc, bổ
thẳng vào vai quỷ.
Tiếng
nổ nứt toác vang lên, một mảng xương trắng của Quỷ Hồn bị chém vụn, âm khí tản
ra như sương mù tan biến. Vương Thiền thoáng cau mày, đôi mắt lóe lên hàn
quang, hắn bỗng phun ra một ngụm máu đen, hòa vào pháp ấn trong tay.
Tức
thì, Quỷ Hồn Địa Ngục rống to, đôi mắt đỏ máu biến thành màu tím đậm, ma
khí tràn ra như sóng thần, cả đại điện rung chuyển như sắp sụp đổ hoàn toàn.
Hàn
Lập thoáng cảm nhận được uy áp Nguyên Anh sơ kỳ từ quỷ hồn này, cơ thể
run lên. Nhưng hắn không lùi bước – tay trái niệm chú, tay phải nâng kiếm, hai
lưỡi kiếm nhập làm một, biến thành một Kiếm Hoàn màu lam tỏa ra ánh sáng
chói lòa.
“Vương
Thiền… dù là quỷ hồn hay ma ảnh, chỉ cần là tà ác… ta – Hàn Lập – đều chém!”
Ánh
kiếm bùng nổ, xuyên qua từng tầng ma khí, lao thẳng vào tâm hồn Quỷ Hồn Địa
Ngục. Tiếng gào thét vang lên rùng rợn…
Chương 03 – Quỷ Hồn Phá Diệt, Ma Ảnh
Hiện Thân
Vụ
nổ linh lực làm cả Quỷ Linh Điện rung chuyển, những pho tượng xương
trắng nứt toác, trần điện sụp xuống từng mảng lớn. Sóng âm ma quái dội ngược ra
ngoài, khiến hàng trăm tu sĩ tà môn đứng canh giữ bên ngoài đại điện hộc máu
ngã xuống.
Bóng
dáng Quỷ Hồn Địa Ngục khổng lồ lung lay dữ dội, trên thân xuất hiện vô
số vết nứt lam quang như tia chớp. Tiếng gào thét từ hồn ma vọng khắp bốn
phương, oán khí tan vỡ hóa thành vô số đốm lửa đen bay loạn trong không gian.
Hàn Lập, mồ hôi rịn đầy trán, hai tay nắm chặt Thanh Ngân Song
Kiếm, khí tức dao động dữ dội. Đòn công vừa rồi đã rút gần hết linh lực
trong cơ thể, nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng rực, không chút lùi bước.
Đúng
lúc Quỷ Hồn gần như tan rã, Vương Thiền bật cười điên cuồng, thanh âm
quỷ dị vang vọng:
“Phàm
nhân… ngươi tưởng phá hủy Quỷ Hồn là thắng được ta sao? Để ta cho ngươi biết…
sức mạnh thật sự của Quỷ Linh Môn!”
Ngay
khi câu nói vừa dứt, trường bào đen của hắn bay phần phật, ma văn đỏ máu
lan khắp cơ thể, từng sợi khí tức Ma Tộc nguyên thủy tuôn trào. Làn da hắn
chuyển sang màu xám nhạt, đôi mắt hóa thành màu huyết tinh rực cháy, từ phía
sau lưng mọc ra đôi cánh dơi ma huyết, hắc khí ngập trời như muốn nuốt
trọn cả đại điện.
Hàn
Lập khẽ giật mình:
“Ma
hóa… Hắn đã bán linh hồn mình cho Ma Tộc!”
ẦM!!! Một luồng lực lượng Ma Nguyên bùng nổ, phần Quỷ Hồn còn sót
lại bị hút thẳng vào cơ thể Vương Thiền. Bóng quỷ đỏ máu và thân người hợp
nhất, hóa thành Ma Ảnh Quỷ Thần cao hơn trượng, khí thế vượt xa Nguyên
Anh sơ kỳ, như Ma Vương tái thế.
Không
gian rung lên từng hồi, đèn hồn ma treo trên tường nổ tung, ánh sáng xanh lục
rải rác như mưa sao quỷ dị.
Vương
Thiền cất tiếng cười lạnh lẽo, giọng vang vọng như đến từ địa ngục:
“Hàn
Lập… trận chiến này, chỉ có ngươi chết, không còn đường lui!”
Đôi
cánh ma huyết đập mạnh, hắc phong cuốn bay mọi thứ. Từ trong bóng tối, Ma
Ảnh vung trảo lao xuống như thiên thạch giáng trần, uy lực khiến cả nền đá
nứt vỡ từng mảng lớn, khí tức tử vong bao phủ khắp đại điện…
Hàn
Lập siết chặt song kiếm, ánh mắt sáng lên như tia lửa cuối cùng giữa màn đêm:
“Dù
là ma thần hay quỷ hồn… chỉ cần dám cản đường ta, ta đều chém!”
Ánh
kiếm lam bạc bùng sáng, kiếm trận vừa mới dựng lập lại một lần nữa được kích
hoạt, vẽ ra đại đồ án kiếm quang dưới chân, chuẩn bị đón đòn công kích
ma diệt thiên địa của Vương Thiền.
Chương 04 – Kiếm Trận Phong Ma, Hồn
Diệt Ma Vương
Tiếng
nổ vang trời dội khắp Quỷ Linh Môn, đất đá rung chuyển như sắp sụp đổ
hoàn toàn. Bụi mù cuộn lên, từng bóng hồn ma lượn lờ khắp đại điện, khóc gào
như chứng kiến tận diệt sắp đến.
Ma Ảnh Quỷ Thần do Vương Thiền ma hóa đứng
giữa trung tâm, cơ thể hắn phồng to gấp mấy lần người thường, đôi cánh ma huyết
quét một cái đã làm không gian rung động, vết nứt linh lực chạy dài trên sàn đá
lạnh lẽo. Ma khí cuồn cuộn, những tấm bia tà thuật quanh đại điện tan biến như
giấy vụn.
Hàn
Lập vẫn đứng vững giữa màn hắc phong, Thanh Ngân Song Kiếm lơ lửng trước
mặt, từng luồng kiếm ý lam bạc giao nhau tạo thành đại đồ án hình bát quái
dưới chân. Hào quang kiếm quang xoay tròn, linh lực dâng trào như sóng biển vỗ
bờ, cuốn bay những hồn ma định lao vào hắn.
Vương
Thiền cất tiếng cười quỷ dị, giọng nói vang dội như ma thần phán quyết:
“Phàm
nhân… kiếm trận của ngươi yếu ớt như vậy mà mơ chém Ma Vương? Chỉ cần một trảo
này, ngươi sẽ hóa tro bụi!”
Hắn
giương cao cánh tay ma huyết khổng lồ, ma khí tụ thành Ma Trảo Thiên Phạt,
từng luồng sấm sét đen bùng nổ quanh móng vuốt, uy lực đủ nghiền nát cả ngọn
núi. Không gian trong đại điện bị ép móp méo, đèn hồn ma nổ tung liên tiếp.
Hàn
Lập hít sâu một hơi, máu từ miệng trào ra, nhưng ánh mắt lại rực cháy
quyết tuyệt. Hắn vận dụng Huyết Linh Đại Pháp, toàn thân bốc lên linh quang
đỏ như máu, hòa vào kiếm trận. Thanh Ngân Song Kiếm bỗng nhập làm một,
hình thành Thiên Ngân Thần Kiếm, thân kiếm dài hơn trượng, ánh sáng lam
huyết giao thoa, từng đạo phù văn kiếm đạo xuất hiện xoay quanh.
“Kiếm
Trận – Phong Ma Ấn!”
Đồ
án dưới chân bùng nổ, hàng trăm luồng kiếm khí từ bốn phương tám hướng
tụ về Thiên Ngân Thần Kiếm, hóa thành một Kiếm Luân khổng lồ xoay tròn,
tựa như vầng trăng lam bạc giữa địa ngục đen tối.
ẦM!!!
Ma
Trảo Thiên Phạt và Kiếm Luân chạm nhau. Tiếng nổ xé tan màn đêm, sóng linh lực
dội ra ngoài cả chục dặm. Đất đá, cột trụ, trần điện, tất cả đều bị nghiền nát.
Từ
trong ánh sáng lóa mắt, tiếng gào thét của Vương Thiền vang lên đau đớn.
Ma Ảnh Quỷ Thần vỡ vụn từng mảnh, đôi cánh ma huyết cháy rực, tan biến thành
tro bụi. Thân hình hắn bị đánh bật ra xa, đập mạnh vào bức tường cổ, máu đen
trào ra không ngừng.
Hàn
Lập khuỵu gối, cơ thể gần như cạn kiệt linh lực, nhưng vẫn chống kiếm đứng
vững. Ánh mắt hắn sắc như lưỡi dao, nhìn về phía Vương Thiền đang hấp hối.
Vương
Thiền run rẩy, nửa quỳ nửa nằm, giọng lạc đi:
“Không…
không thể… một phàm nhân… sao có thể…”
Hàn
Lập bước tới, từng bước nặng nề nhưng kiên định, giọng lạnh như băng:
“Dù
là ma quỷ hay tà đạo… chỉ cần hại người… ta – Hàn Lập – đều sẽ chém sạch.”
Thanh
kiếm lam bạc vung lên, linh quang lóe sáng, kết liễu Vương Thiền. Hồn ma gào
thét cuối cùng cũng tan biến, đại điện Quỷ Linh Môn chìm vào tĩnh lặng,
chỉ còn tiếng gió lạnh rít qua những tàn tích đổ nát…
Chương 05 – Tàn Ảnh Quỷ Linh, Ma Ảnh
Trong Bóng Đêm (Kết thúc mở)
Khói
bụi lắng xuống. Đại điện Quỷ Linh Môn tan hoang, tường đá nứt toác, những ngọn
đèn hồn ma đã vụt tắt. Trên nền đá rạn vỡ, Hàn Lập lặng lẽ lau máu nơi
khóe miệng, ánh mắt sắc lạnh nhưng trong sâu thẳm còn sót lại tia nặng trĩu –
trận chiến vừa rồi đã bào mòn gần như toàn bộ linh lực của hắn.
Vương Thiền nằm bất động bên vũng máu đen, đôi
cánh ma huyết đã hóa tro bụi. Khi linh hồn hắn tan biến, một viên Ma Linh
Huyết Đan màu đỏ thẫm lăn ra, toát lên khí tức tà ác vô cùng. Hàn Lập nhặt
lên, lặng nhìn, trong đầu dấy lên một câu hỏi:
“Vì
sao một thiếu chủ tà môn như hắn lại sở hữu Ma Nguyên Ma Tộc? Ma Giới…
đang bí mật xâm nhập Nhân Giới?”
Từng
cơn gió lạnh thổi qua, kéo theo những tiếng khóc gào của oan hồn còn sót lại.
Nhưng khi ánh kiếm lam bạc lóe lên lần cuối, mọi hồn ma đều tan biến như chưa
từng tồn tại.
Hàn
Lập quay người, từng bước rời khỏi đại điện, bóng lưng cô độc chìm dần vào màn
đêm u tối. Cánh cửa đá nặng nề khép lại, để lại sau lưng hắn một nơi từng chìm
trong tà khí nay chỉ còn tàn tích lạnh lẽo.
Giữa
trời đêm mờ ảo, một cơn gió ma quái thổi qua. Trên vách núi cao ngoài Quỷ Linh
Môn, một bóng đen khoác áo choàng đỏ máu đang lặng lẽ quan sát, khóe
miệng nhếch lên nụ cười lạnh lẽo:
“Hàn
Lập… ngươi vừa giết một con tốt thí… nhưng liệu có ngờ rằng, phía sau Ma Tộc
còn một thế lực lớn hơn đang chờ ngươi? Đại đạo tu tiên… chỉ mới bắt đầu.”
Tiếng
cười ma quái vang vọng trong màn đêm, lẫn vào tiếng gió hú của núi rừng. Một
cuộc huyết chiến khác… sẽ sớm mở ra.

0 Comments